
Tự dưng hôm nay ngồi trên vp, vẽ báo tường cả Zeus, Diệp Anh cả Trung, thỉnh thoảng đi ra ngoài ban công, thấy lạnh lạnh, lại nhớ mấy chuyện trước đây.
Mùa đông năm ngoái…
Dù nó không vui, mình biết, nhưng với mình, nó ý nghĩa.
Là cảm giác mất mát một ai đấy quan trọng trong cuộc sống của mình, mất mãi mãi.
Là cảm giác thật an toàn khi ngồi sau và cảm thấy bình yên với mùi Burberry Classic, hay tấm lưng to lớn để mình dựa mỗi khi buồn ngủ. Và “đau đớn” mỗi khi đập bôm bốp vào đầu nhau, hay nặng hơn thì đứa ngồi trên quay xuống đấm bộp phát vào người.
Là cảm giác thật vui khi mỗi trưa ngủ dậy có đứa đến đón đi học, chiều ngồi nhà hát lớn rên rỉ về bubu, về cái này nọ cái kia,về thằng này thằng kia.
Cảm giác khó chịu, đáng ghét, bực tức vì 1 ai đó, vì 1 ai đó đấy bỗng dưng không còn ở cạnh mình nữa, à ko, thật ra là vì mình ko cho ở cạnh mình nên ở cạnh người khác :-s.
Ghen tị, bực mình, hụt hẫng, và rồi hả hê :)).
“Em vừa lập 1 group, nhét tất cả những đứa em ghét vào trong đấy, để cuối list, đóng lại, và invisible :>”
“Cho anh vào đi :-c”
“Ok”
Rồi cảm giác đau khổ vào những ngày đầu năm mới, thất vọng với vài người và chỉ biết tìm đến những việc ngớ ngẩn, rên rỉ, và hàng đêm ngồi cắn nát cổ tay với hy vọng không ai nghe tiếng mình khóc ( xin lỗi độc giả, đoạn này tinh tế quá phải hem ~_~, nhưng mình không nói quá để nghe nó quằn quại thêm đâu, so, do not judge me)
Và rồi cảm giác hụt hẫng, ghen tị quay trở lại khi phát hiện ra với 1 người quan trọng từ lâu, mình cũng có khi chẳng quan trọng như vậy.
“Cô là đồ điênnnnnnn”
Ya, rồi cảm giác hoang mang, liệu tôi có tình cảm gì với anh không khi tôi cảm thấy tồi tệ như thế khi anh không ở bên cạnh tôi nữa?
Tôi có câu trả lời cho riêng mình rồi.
Với nhiều người, có thể anh là một kẻ hợm hĩnh, ích kỉ, xấu tính và chỉ thích quát tháo ng khác. Nhưng với tôi, anh là người anh trai tốt nhất trên đời.
Và, cảm giác biết nhớ, biết mong, biết chờ đợi, biết nảy sinh nhiều thứ trong lòng đã kéo em lại gần với anh hơn.
Em thật sự chẳng biết viết gì cho anh cả, vì những gì viết ra cho anh ở đây, đọc lên chắc nghe buồn cười, vì có gì cũng nói hết rồi mà. :P. Thôi xin lỗi anh đọc đến đây anh đừng mất hứng nhé nhưng mà em ngại viết lên thật mà :((, nghe sẽ sướt mướt lắm ~_~.
Đôi khi, những sự hiểu lầm kéo người ta lại gần nhau…
Nhưng trong trường hợp này, sự hiểu lầm đẩy người ta ra.
Chỉ là một sự hiểu lầm, ai cũng có lòng tin là mình đúng, người kia chắc chắn là đồ khốn rồi, đồ bốc phét rồi, mình thất vọng vl, bạn bè nl b-(.
Nhưng có ai hiểu là chỉ vì mình hiểu lầm nhau không.
Có đáng không, để vì như vậy, mà ko ở cạnh nhau nữa?
Cười.
Thôi luyên thuyên, xin lỗi các bạn =)). Hnay mình hơi sướt mướt chút =)). Bonus cho cái hình báo tường chiều nay của chúng mình <3.

Đẹp phải không nhưng mà nhìn gần thì nc ấy =)).